ViParc

Chăn nuôi gà: Góc nhìn từ một thành viên Nhóm Cố Vấn Cộng Đồng ViParc

14th Tháng Tám 2017 Hoạt động và sự kiện cũ 0

Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 14/8/2017 – Với gần hai năm kinh nghiệm nuôi gà, anh Nguyễn Văn Cường tham gia một Nhóm Cố Vấn Cộng Đồng với mong muốn học hỏi kiến thức chăn nuôi. Nhưng những chia sẻ của anh lại là bài học quý báu cho ViParc, dự án nghiên cứu về gà và kháng sinh ở Đồng Bằng Sông Cửu Long mà anh đang cố vấn.

Bài viết này được thực hiện theo nội dung cuộc trò chuyện hôm 11/8/2017 giữa ViParc và anh Cường (36 tuổi) tại nhà riêng của anh ở Đồng Tháp.

Anh Nguyễn Văn Cường trong vườn nhà

“Coi vậy chứ không dễ”

Chưa từng qua lớp học bài bản nào về chăn nuôi gà, anh Cường nghĩ việc này “coi vậy chứ không dễ,” phải siêng năng mới thành công được. “Mình ít khi nào để người khác trong nhà coi sóc, tại chỉ mình mới hiểu đàn gà của mình nhất,” anh nói.

Anh xây chuồng gà dưới mấy cây dừa cho đỡ nắng. Được bà con trong xóm chỉ bảo, anh làm đệm sinh học với men vi sinh. Nhiều khi anh còn chặt thêm bắp chuối cho gà ăn, “chứ chỉ có thức ăn công nghiệp thì thịt bở lắm.”

Mỗi sáng anh thường cho gà ăn rồi ngồi xem nó chơi khoảng 1-2 tiếng đồng hồ. Gà ăn khỏe, chơi khỏe thì vui. Chứ gà có dấu hiệu bệnh thì anh lại lo. “Những lần nuôi trước mình hao trên 20%. Lứa vừa rồi chỉ hao có 10 con thôi,” anh cười.

Nghĩa là trong đàn gà 300 con anh Cường vừa cho xuất chuồng, có 10 con bệnh chết (tỷ lệ hao tương đương 3.3%). Anh bảo như vậy là may mắn.

Bán gần hết lứa, anh giữ lại ba con gà mái. Ngôi nhà nhỏ của anh trong huyện Cao Lãnh bây giờ còn bảy con vịt xiêm và một con ngỗng. Anh Cường bảo con ngỗng này “giữ nhà hay lắm, còn giỏi hơn chó nữa.”

Gà mái nhà anh Cường

Người chăn nuôi và bác sỹ thú y

Xã Mỹ Thọ chỉ có ba cán bộ coi sóc vật nuôi, nên người chăn nuôi và bác sỹ thú y ở đây khá thân thiết với nhau. Cứ có việc là anh Cường tìm tới bác sỹ thú y Nguyễn Quốc Trung (31 tuổi).

“Có buổi sáng ra vườn mình thấy một, hai con gà chết. Mình liền chạy tới chỗ anh Trung để chẩn đoán,” anh Cường kể lại về đàn gà lúc khoảng sáu tuần tuổi.

Mặc dù không biết nhiều về các triệu chứng bệnh, anh chắc chắn “đàn gà rất khác thường” vì trước giờ sáng nào anh cũng ra cho gà ăn và quan sát.

Trong lúc mổ khám, anh Trung thấy lách gà teo nhỏ, gan sưng lên và có chấm xuất huyết. Anh nghĩ đàn gà đã bị viêm gan thể vùi.

“Mình mua thuốc về trị cho cả đàn. Con bệnh thì cho uống liều cao, con bình thường thì liều thấp để phòng bệnh,” anh Cường kể.

Thật ra đó chỉ là vi-ta-min để tăng khả năng hồi phục cho gà, chứ không phải thuốc, theo như lời anh Trung. “Hiện nay không có vắc-xin hay thuốc đặc trị viêm gan thể vùi. Bệnh này mới nổi lên trong xã chừng hai năm nay, khiến tỷ lệ hao trung bình lên tới 30%.”

Anh Trung thận trọng bảo chẩn đoán của mình chỉ dựa vào mổ khám và quan sát thường. Xã Mỹ Thọ có khoảng 50 hộ nuôi gà, tất cả đều thuộc quy mô nhỏ, nên không nghĩ tới chuyện xét nghiệm chẩn đoán bệnh tốn kém.

Gà hộ anh Cường hồi phục tốt nhờ anh tin tưởng và tìm tới bác sỹ thú y sớm. “Chứ nhiều người khác họ không nói thật, hoặc không nhớ đã cho gà điều trị bằng gì trước đó,” anh Trung nói. “Khi không có đầy đủ thông tin thì bác sỹ thú y như tôi khó đưa ra được cách chữa.”

Đầu ra và khía cạnh không-quá-dị-đoan của việc nuôi gà

Lứa vừa rồi anh Cường lời được 3 triệu đồng. “Lái tới mua chỉ có 65.000 đồng/ký. Ngày xưa giá cả đỡ hơn.”

Anh rất trăn trở về thị trường đầu ra. Gà bệnh là một vấn đề, nhưng anh còn có thể tìm tới bác sỹ thú y, trong khi giá cả thì không bao giờ lường trước được.

Khi được hỏi sao không ký hợp đồng với thương lái để họ đến mua hết gà vào một thời điểm nhất định, với một mức giá nhất định, anh Cường cười bẽn lẽn, “Cái này nghe có vẻ dị đoan. Nhưng mình chăn nuôi thì cũng phải tin một chút. Nếu hợp đồng hẹn thương lái tới bắt gà đúng ngày nào đó mà gà mình chưa đủ ký, thì thế nào họ cũng nói này nói nọ, rồi mình cũng có những mặc cảm tự ti.” Khi người lạ vào bình phẩm gà, dù khen hay chê, đều là điềm xui cho người chăn nuôi, anh Cường giải thích.

Anh thường chờ cho gà đạt 1,2-1,7kg/con rồi mới tìm đầu ra, bởi đây là trọng lượng đa phần các thương lái đều thích. “Nhưng đợi như vậy phải chịu áp lực thời gian. Nếu không kịp bán ra hết vào thời điểm đó, thì gà sẽ tăng ký. Mà gà mập quá thương lái cũng không chuộng.”

Thời gian ở nhà

Mặc dù nuôi gà nhiều rủi ro, anh Cường chắc chắn sẽ bắt thêm lứa mới vào cuối tháng 9 hoặc đầu tháng 10.

“Nuôi gà thì mình có nhiều thời gian ở nhà hơn,” anh nói.

Nếu đi làm thuê trong xóm, anh có thể kiếm trung bình 4 triệu đồng/tháng. “Lứa gà vừa rồi nuôi trên dưới bốn tháng mà lời chỉ có 3 triệu đồng.”

Tuy hiệu quả kinh tế thấp, anh Cường vẫn muốn tiếp tục công việc chăn nuôi, để vừa có thể ở nhà coi ruộng của mình, vừa có thời gian chăm sóc gia đình mà vẫn tạo ra thu nhập.

“Niềm vui lớn nhất bây giờ chắc chắn là con cái,” anh chia sẻ. Anh để hai đứa con thỉnh thoảng phụ việc chăn nuôi, nhưng không bao giờ cho tụi nhỏ làm nhiều quá.

 

 

Trở lại