ViParc

Ba câu hỏi với chị Nguyễn Phạm Yến Linh, cán bộ thông tin dự án ViParc

13th Tháng Sáu 2017 Hoạt động và sự kiện cũ 0

Chúng tôi đã nhiều lần nói về sự quan trọng của của cán bộ thông tin trong dự án ViParc! Để khẳng định điều này một cách trân trọng hơn nữa, chúng tôi xin giới thiệu chị Nguyễn Phạm Yến Linh, một trong bốn cán bộ thông tin hỗ trợ nghiên cứu.

Chị Yến Linh cùng với ba đồng nghiệp thuộc Chi Cục Chăn Nuôi & Thú Y Đồng Tháp thu thập dữ liệu định kỳ từ 91 hộ chăn nuôi gà huyện Cao Lãnh và Tháp Mười. Với mỗi lứa gà, chị đi thăm hộ bốn lần, ghi chép nhiều loại thông tin, từ thuốc kháng sinh tới an toàn sinh học và các thực hành chăn nuôi khác. Trung bình mỗi tuần chị Yến Linh phỏng vấn ba hộ dân.

Nguyễn Phạm Yến Linh, cán bộ thông tin dự án ViParc (ngoài cùng bên phải), thực hiện phỏng vấn tại một hộ nuôi gà

1. Chị thấy điều gì khó khăn nhất trong công việc của mình?

Khó nhất phải kể đến việc ghi chép của các hộ chăn nuôi! Để bà con có thói quen này cần thời gian, vì đa phần đã lớn tuổi và học thức còn hạn chế. Các cô, chú tham gia dự án ViParc đều là chăn nuôi nông hộ, trước giờ hiếm khi làm sổ sách bài bản. Phức tạp hơn nữa là ghi thông tin sản phẩm, mà bao bì ở Việt Nam không phải lúc nào cũng rõ ràng, nên nhiều khi các cô, chú không phân biệt được đâu là thuốc kháng sinh, đâu là thuốc bổ.

2. Chị có cách nào khắc phục khó khăn trên?

Mỗi lần thu thập dữ liệu, tôi đều tranh thủ hỏi thăm hộ dân ghi chép số gà, chuồng trại, thuốc men thế nào. Từ đó tôi nhắc lại cách điền vào từng phần trong sổ nhật ký chăn nuôi, đưa ra ví dụ nếu có chỗ nào không rõ. Quan trọng là cứ nhắc lại mỗi khi có dịp, mặc dù lúc dự án bắt đầu, các đồng nghiệp và tôi đã tập huấn cho bà con kỹ càng.

Ngoài ra còn có thể để cho bà con ghi theo cách họ dễ nhớ, rồi mình sửa lại. Ví dụ như cách ghi ngày tháng, ở nông thôn nhiều người vẫn quen dùng ngày Âm Lịch, thay vì Dương Lịch. Tôi đã cài một ứng dụng điện thoại để chuyển đổi thông tin ngày Âm từ sổ nhật ký chăn nuôi của hộ dân sang ngày Dương trên phiếu phỏng vấn của mình.

Cách khắc phục cuối cùng là cung cấp hộp nhựa lớn để các hộ tham gia vào ViParc lưu trữ vỏ thuốc đã sử dụng. Khi Đơn Vị Nghiên Cứu Lâm Sàng Đại Học Oxford mới lên kế hoạch cho dự án này, mọi người cứ nghĩ hộ dân sẽ phân biệt được các loại thuốc và có thể ghi tên sản phẩm theo trên bao bì. Nhưng triển khai thực tế thì không dễ như vậy. Nhóm cán bộ thông tin dự án chúng tôi mới nghĩ ra cách hướng dẫn người chăn nuôi lưu lại bao bì, chai thuốc đã dùng, rồi mỗi lần thăm hộ chúng tôi sẽ xác định các loại thuốc và lượng sử dụng.

3. Chị mong mỏi điều gì từ ViParc?

Cũng như mục tiêu dự án, tôi hy vọng người chăn nuôi trong tỉnh Đồng Tháp mình sẽ sử dụng ít kháng sinh hơn.

Bên cạnh đó, tôi muốn có thêm kỹ năng và kiến thức về chăn nuôi, đặc biệt về mặt quản lý dịch bệnh, vì đây là chuyên môn của phòng tôi tại Chi Cục. Có lẽ điều thú vị nhất về dự án ViParc là tương tác với các hộ nuôi gà, giúp tôi học hỏi được nhiều điều mới, vì chuyên ngành cử nhân của tôi là thủy sản.

Trở lại